Video TikTok từ Tôi là dân miền Tây 83 (@mientay83quetoi83): "#TrungThu2022 sao mà lo sắp chết đói hết rồi 🤣🤣#suhuongtiktok2022 ️___🥰tim". nhạc nền - Bình Võ 🚕 DVDl Bình Phước ️.
Chúng tôi ôm nhau rồi chia tay. Hai hôm sau Hoàng Lại Giang trở lại mang theo bản thảo, một xấp giấy can và mấy cái bút kim. "Cái khó ló cái khôn, tôi nghĩ ta đưa vào nhà in để họ xếp chữ là không ổn.
Tôi thực phát sầu, bọn họ rút cuộc muốn cãi lộn tới khi nào, tôi sắp đi làm muộn rồi. Tôi bất chấp đẩy cửa phòng vệ sinh, đứng đối diện với hai người nói "Các người cứ từ từ tán gẫu, tôi phải đi làm, tán gẫu xong nhớ đóng cửa hộ tôi.". Kết quả Kiều tứ với Anthony trăm miệng một lời "Tôi đưa cậu đi.".
Kiều tứ lớn giọng. "Nếu cậu thích tôi, sẽ tuân theo đạo lý của tôi. Nếu cậu cho rằng tôi không có lý, vậy thì đứng quan tâm tới tôi, tôi cũng sẽ không sống chết với cậu. Cậu có thể đi chỗ khác tìm một người nói đạo lý với mình, người như thế trên đời này không thiếu đâu.".
Theo thống kê ban đầu, đến sáng nay (18/10) đã có hơn 6 tấn cá diêu hồng sắp thu hoạch của người dân tại xã Quảng Phú bị chết, ước tính thiệt hại hơn 300 triệu đồng. Người dân ra vớt cá chết để đưa đi xử lý hoặc bán làm thức ăn cho gia súc. Theo người dân nuôi
Vay Tiền Nhanh. Translation API About MyMemory Computer translationTrying to learn how to translate from the human translation examples. Vietnamese English Info Vietnamese sắp chết đói tới nơi rồi English Human contributions From professional translators, enterprises, web pages and freely available translation repositories. Add a translation Vietnamese English Info Vietnamese tôi sắp chết rồi. English don't be a goose, melly. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese sắp đến nơi rồi English philos we're almost there. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese - cô ấy sắp chết. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese có vẻ tổng thống mĩ sắp chết rồi. English blessing in disguise, chacho. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese tôi nhớ vợ tôi đang sắp chết. English i remember my wife dying. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese khi gặp chị ấy, chị ấy đã biết mình sắp chết rồi. English when we met her, she already knew she had to die. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese chúng ta sắp chết phải không bố? English are we gonna die now? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese chúng ta đến nơi rồi. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese và khi em tới nơi nào an toàn, English you come across some place safe... Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese thưa tổng thống, ta đến nơi rồi. English mr. president, here we go. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese - pinky, đưa kira tới nơi an toàn English pinky, you take kira somewhere safe. no. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese nghĩa là chúng ta chỉ còn 9 trái mọng trước khi chết đói đó. English this means we are nine berries away from starvation. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese họ vẫn giữ được danh dự và lòng tốt của mình. phải, và họ đang chết đói. English you get to tara just as quick as you can, and stay there. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese - chúng ta tới nơi nào yên tĩnh hơn được không? English -can't we go some place where it's quiet? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese và tôi lại cảm thấy vô cùng khó chịu tôi cảm thấy như mình bị ảo gaíc hay gì đó tôi còn cảm thấy mình như sắp chết English this is some kind of giddy illusion of renewal that happens in the final moment before death. " Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Warning Contains invisible HTML formatting Vietnamese vui chứ vì tôi định trốn đi trong khi anh thì lại sắp chết, 1 cái chết kinh hoàng chỉvì tội không cứu tôi tối qua. English you see, i am about to escape. you, on the other hand, will die horribly for leaving me to die last night! so, what are you waiting for? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese họ có nhà máy, xưởng tàu, các mỏ than và các hạm đội đóng chặn các bến cảng của ta và chúng ta sẽ chết đói. English they've got factories, shipyards, coal mines and a fleet to bottle up our harbors and starve us to death. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese hắn ta bị tông xe bị bỏ đó qua một đêm ruột gan văng vãi khắp mọi nơi rồi đứng dậy và đi tiếp English guy gets hit by a car, left for dead overnight, guts spilled out all over the road, then gets up and walks away from it. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Vietnamese ta mạng luật pháp tới nơi hỗn loạn, mang hòa bình tới nơi có chiến tranh và loạn lạc. English we brought order where there was chaos, peace where there was nothing but war and bloodshed. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Get a better translation with 7,317,676,389 human contributions Users are now asking for help We use cookies to enhance your experience. By continuing to visit this site you agree to our use of cookies. Learn more. OK
Tác giả Đông Bắc Bắc Thể loại Đam mỹ, hiện đại, truyện ngắn, SE, OE Nguồn Tấn Giang Editor Sâm wp tumosam Tình trạng Hoàn 4 chương ————- Giới thiệu “Em có biết ý nghĩa của hồng hoa* không?” “Hồng hoa cũng có ý nghĩa à? Anh bảo, ừ. Tôi hỏi là gì vậy. Anh bảo, là sinh mệnh. “Anh tặng em sinh mệnh, em sẽ mau lành bệnh thôi.” *Hồng hoa Safflower hay còn được gọi là hoa rum, nhưng hoa rum thì trùng tên với một loài hoa khác nên mình giữ nguyên là hồng hoa nhé. ———- Link Link wattpad
Lúc thay đồ, cái người tên Anthony kia đến cạnh tôi, dường như có lời muốn dừng lại động tác nhìn anh ta, kết quả gương mặt anh ta bỗng nhiên đỏ bừng, như con tôm hùm bị nấu chín ơi, cái xã hội hiện đại này hóa ra vẫn còn có người biết thẹn thùng! Tôi quả thực muốn ngẩng mặt lên trời trợn trắng tốt bụng mở miệng hỏi “Anh tìm tôi có việc sao?”Anh ta có chút căng thẳng nói “Tôi thấy cậu có vẻ không vui, là bởi vì tôi sao?”Trong lòng tôi thầm nghĩ, mọi người bây giờ bị cái gì vậy, mỗi người đều coi mình là trung tâm hệ mặt trời rồi sao, cho rằng chín đại hành tinh chuyển động một chút cũng là chịu ảnh hưởng của mình trả lời trung thực “Anh suy nghĩ nhiều rồi.”Anthony như được thả lỏng, lộ ra gương mặt tươi cười đến sáng lạn nói với tôi “Tôi vẫn chưa biết tên cậu là gì.”“Tôi tên là Obama mà, khi nãy không phải đã giới thiệu rồi sao?” Tôi đáp.“A?” Anthony lộ ra biểu tình vô cùng ngốc thay xong quần áo liền đi ra ngoài, tìm một chỗ râm mát ngồi xuống nghỉ ngơi. Tuy rằng lúc này mới là vào hạ, thời tiết không tính là quá nóng, nhưng tôi nghĩ mãi không hiểu được cái trò chơi dưới mặt trời chói chang đánh qua đánh lại một quá bóng có gì thú vị khiến những người này chơi vui vẻ như vậy. Tôi thà rằng ngồi một góc hóng gió còn người đến cạnh tôi, hỏi “Sao không ra chơi bóng?”Cái giọng này nghe quen quen, tôi ngẩng đầu, đứng bên là một người đàn ông anh tuấn trưởng thành, khẽ mỉm cười với đượng nhiên không phải ai xa lạ, hắn chính là lãnh đạo trực tiếp của thảm, còn chuyện gì xui xẻo hơn gặp sếp vào ngày nghỉ đây. Đến cuối tuần cũng không được rảnh may tôi sắp chết, quản không nổi mấy cái lễ nghi phiền phức, tôn ti cao thấp này.“Cái vỉ đập ruồi quá lớn, tôi cầm không quen” Tôi lười biếng trả hồi lâu sau mới kịp phản ứng nói cái gì mà rất đúng, không khỏi bật nói “Cậu hình như không hề sợ tôi.”“Sợ anh?” Tôi kỳ quái liếc hắn một cái, “Tại sao phải sợ anh? Anh ăn thịt được tôi chắc?”Tôi hiện tại trời không sợ đất cũng không sợ, chỉ sợ chết mà ý vị thâm trường nở nụ cười “Không chừng tôi ăn thật thì sao?”“Vậy sao?” Tôi không quan tâm nói, “Vậy thì đa tạ đã thưởng thức.”Tôi còn đứng dậy hơi hơi khụy gối, một tay còn giả vờ nâng gấu váy không tồn tại hành lễ với của tôi cười, nói “Du Hảo, cậu quả thực là một người đặc biệt.”“A, đúng vậy, tôi là một người bình thường đặc biệt.” Tôi thờ ơ tứ ở bên kia vẫy tay với tôi, không biết có chuyện gì nữa. Tôi mừng rỡ tạm biệt sếp. Hắn ở phía sau vẫn nhìn theo, dù đã đi rất xa, tôi vẫn cảm thấy ánh mắt của hắn dường như vẫn dán chặt vào tứ nói “Du Hảo, cậu cùng Anthony luyện cầu được không?”Anthony vẻ mặt chờ mong nhìn tôi. Tôi ngắn gọn trả lời “Không được đâu.”Kiều tứ trong nháy mắt lộ ra biểu tình tức nghẹn “Vì sao?”“Tôi chưa từng đánh tennis, không biết đánh.”Đã tới sân tennis nhiều lần như vậy, tôi cho tới tận bây giờ vẫn chỉ phụ trách nhặt bóng. Đi cùng Kiều tứ đều là những người cao quý, tỷ như Lilith, người ta sao có tâm tình cùng một tiểu tùy tùng như tôi đây chơi tennis. Bọn họ sao lại không thuê người bồi luyện, chẳng lẽ tiếc chút tiền?Anthony vội cướp lời “Không sao không sao, tôi có thể dạy cậu.”Tôi chỉ đành bất đắc dĩ đáp hối hận rồi!Tôi đứng đó, một tay cầm vợt tennis, một tay che ngang trán, mệt không muốn nói chuyện đối diện vẫn còn hô to “Không sao, từ từ sẽ được, lần này nhất định có thể!”Mặt trời trên đỉnh đầu to như vậy, tôi cảm giác mình dại như một thằng đại ngốc. Mười mấy phút đồng hồ qua đi, hai chúng tôi vẫn lặp lại quá trình phát bóng – không tiếp được – đi nhặt bóng. Sự thật đã chứng minh, tôi đối với cái loại vận động này hoàn toàn không có một chút nào để người ta hi nàng Lilith đáng ghét còn cười nhạo tôi không chỉ một lần “Anh rút cuộc có thể không vậy?”, thấy tôi xấu mặt, cô nàng càng vui vẻ giống nhặt được một triệu, tất nhiên là tứ cũng cầm vợt đứng một bên nhìn tôi cười hung hăng trừng mắt liếc cậu ta, cười cười cười, cười cái đầu mẹ cậu!Một đôi cẩu nam nữ!Kết quả, Kiều tứ ý cười càng quay đầu nhìn Anthony oán hận quát “Phát bóng!”Thấy bóng hướng thẳng phía mình bay tới, tôi không chút suy nghĩ liền nâng vợt lên dùng hết sức đánh lại, giống như muốn đem những khó chịu phát tiết lên cái vợt quả tôi cuối cùng cũng đụng được tới cả mọi người đều không kịp phản ứng, quả bóng nhỏ với tốc độ cao phi thẳng về hướng Anthony.“Bốp” một tiếng thay cho tiếng trả lời, Anthony trực tiếp ngã hét chói tai, bộ dáng như sắp ngất, như thế người bị bóng đập là cô nàng vậy. Kiều tứ cũng ném vợt chạy lại xem nằm trên mặt đất, người thật sự không có vấn đề gì lớn, chỉ là ở chỗ bị bóng nện vào trên trán từ từ sưng lên thành một cùng Kiều tứ ba chân bốn cẳng đỡ anh ta dậy.“Thực xin lỗi”. Tôi hoàn toàn không chút thành ý nói.“Không sao, không sao” Anthony xua tay, “Là tôi tiếp bóng không tốt, không liên quan đến cậu.”Sự thật chính là như vậy, tất cả đều là anh ta sơ ý khinh suất cho rằng tôi đón không được bóng. Nhưng là anh ta đã quên, người có mọc nấm mốc chung quy vẫn có lúc gặp may. Xem đi, tôi vừa lúc gặp vận, tất cả mọi người đều trở tay không tứ muốn đưa Anthony đi bệnh viện khám bác sĩ, tennis đánh không được nữa ở cổng chặn được một chiếc taxi chuẩn bị về nhà, Lilith giữ chặt tôi lại, tức giận lớn tiến chất vấn.“Anh không được về, chúng ta cùng tới bệnh viện!”Tôi khó hiểu “Vì sao tôi phải đi, có tôi ở đó không lẽ anh ta sẽ khỏi nhanh hơn chắc?”Lilith bị tôi chọc giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại nói không ra lời, cứ lôi lôi kéo kéo tay tôi không chịu buông. Thật là, ban ngày ban mặt cứ cù cưa lằng nhằng, còn ra thể thống gì nữa chứ! Kiều tứ lại còn nhàn rỗi đứng một bên xem kịch vui. Vẫn là Anthony phải đi ra giải vây cho tôi, cái trán anh ta còn hẳn một mảng máu đọng, nhưng vẫn cười dịu dàng với tôi “Về nhà cẩn thận chút nhé.”Chịu không nổi nữa rồi nha, trên đời này sao vẫn còn có loại người tốt như vậy?Anh ta nhất định sẽ chết rất sớm! Bởi vì ông trời chưa bao giờ ưu ái người tốt!Nhìn thấy anh ta tôi bỗng nhiên có cảm giác không thoải gật đầu qua loa với Anthony, nói một câu cho có lệ “Tôi đi trước, chờ anh khỏe lại, tôi mời anh ăn một bữa tạ tội.”Sau đó nhân cơ hội cánh tay Lilith buông lỏng lập tức chui vào taxi chạy mất.
Là y tá trong khoa phục hồi sau phẫu thuật đầy bận rộn, một ngày nọ, tôi nhận được một cú điện thoại liên quan đến một bệnh nhân tên là Bill mới trải qua cuộc phẫu thuật. Người ấy đáng lẽ đã đi đến phòng chăm sóc trường hợp nguy cấp nhưng đã được mang đến chỗ tôi vì phòng đó đã đầy người rồi. Chẳng ban lâu bệnh nhân đó đến với gia đình của mình. Tôi thấy nhẹ nhõm khi thấy người ấy còn tỉnh táo, cảnh giác và không thấy đau đớn gì cả. Sau khi khám xong các dấu hiệu sinh tồn của người ấy cũng như chỉ dẫn cho người ấy và gia đình về căn phòng của người ấy, tôi bước ra hành lang để ghi chép trên biểu đồ của người ấy. Ngay khi cây bút của tôi chạm vào mặt giấy, tôi nghe một tiếng nói “Hãy trở lại phòng bệnh nhân.” Không có ai ở đó cả. Không có ai ở đó cả. Tôi nghĩ rằng tôi đã tưởng tượng ra tiếng nói đó, và đột nhiên tôi nghe tiếng nói đó lần thứ nhì—càng to hơn nữa. Tôi chạy vào phòng Bill và thấy rằng cổ của ông đã phồng lên gấp đôi về kích thước, và ông đang bị khó thở. Vì nghĩ rằng động mạch cảnh của ông đã được thông rồi nên tôi đè xuống ngay cổ của ông với bàn tay phải trong khi dùng tay trái của mình để gọi người chụp tia x thần kinh là người đã thực hiện thủ tục này. Bác sĩ phẫu thuật nói rằng ông sẽ gửi đến một đội phẫu thuật để giúp Bill càng sớm càng tốt. Bác sĩ này nói “Và đừng có thả tay ra nghe!” Trong khi tiếp tục đè tay, tôi thấy một quyển sách quen thuộc của Giáo Hội cạnh bên giường của Bill. Tôi hỏi “Ông là tín hữu của Giáo Hội à? Ông cố gắng gật đầu và cho tôi biết ông là một người thực hiện giáo lễ trong Đền Thờ Atlanta Georgia. Rồi mắt ngấn lệ, ông nói “Tôi sắp chết rồi!” Tôi cho ông biết rằng ông không sắp chết đâu và nghiêm giọng nói “Tôi sắp kết hôn trong Đền Thờ Atlanta tháng tới, và ông sẽ có mặt ở đó.” Rồi đội phẫu thuật đến và nhanh chóng mang Bill đi. Trong khi đang phấn khởi về các kế hoạch đám cưới của mình vào tháng tới, tôi gần như quên hẳn Bill, hóa ra ông bị phản ứng thuốc. Nhưng vào ngày cưới của tôi, khi người vợ chủ tịch đền thờ đến dẫn tôi sang phòng làm lễ gắn bó, tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc đó là Georgia, vợ của Bill. Khi tôi nói cho bà biết là tôi sắp kết hôn, thì bà đi tìm Bill. Ngay trước khi nghi lễ bắt đầu, cửa mở ra và ông bước vào. Sau nhiều tuần bị nhức đầu, buồn nôn và mệt mỏi, vào ngày đó Bill đã cảm thấy đủ khỏe để đi đến đền thờ, không hề biết rằng đó là ngày cưới của tôi. Hai năm sau, vợ chồng tôi được kêu gọi với tư cách là những người thực hiện giáo lễ trong Đền Thờ Nashville Tennessee. Khi chúng tôi đến đền thờ để được phong nhiệm, thì có một người mở cửa cho tôi và nói “Xin chào mừng đến Đền Thờ Nashville!” Đó chính là Anh Bill. Chúng tôi đã phục vụ chung với nhau trong ba năm. Bill kể cho mọi người nghe là tôi đã cứu mạng sống ông, nhưng tôi biết rằng chính Chúa đã cứu ông. Sau đó, ông đã dạy cho tôi biết về tầm quan trọng của việc lưu tâm đến những thúc giục của Thánh Linh.
Tôi sắp chết rồi Tác giả Chu Bạch Thể loại Đam mỹ hiện đại, NP, OE Chuyển ngữ Hồ Ly Rùa Tôi sắp chết rồi. Bác sĩ nói với tôi “Cậu xong rồi, hết thuốc chữa, bệnh viện không trị được bệnh của cậu đâu, cậu đi đi.” Tôi giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh, ngồi ngây tại chỗ. Nửa ngày sau bác sĩ mới ngẩng đầu, thấy tôi vẫn còn ngồi đấy, mày liền nhíu lại “Vẫn chưa đi à?” Vẻ mặt không kiễn nhẫn, giống như thấy ruồi bọ bu quanh bánh kem dâu vậy. Biểu tình kia giống như đang nói thời gian eo hẹp, sao vẫn còn chưa nhanh chạy về nhà mà chuẩn bị hậu sự? Tôi hồn xiêu phách lạc bước ra khỏi bệnh viện, đầu óc vô cùng mờ mịt. Tôi sắp chết rồi. Trong đời còn chưa có một chuyện tốt nào phát sinh mà tôi đã phải chết sao? Tôi dừng lại giữa dòng người đi đường qua lại, bi ai đến muốn khóc, nhưng nước mắt lại chẳng thể nào chảy ra được. . Tôi tên Du Hảo. Người tốt Du Hảo. Mọi người gọi tôi là người tốt, bởi vì từ trước đến giờ tôi luôn nhẫn nhục chịu khó, chỉ cần nhờ vả sẽ sẵn sàng đáp ứng. Giống như năm đó từ trung học lên đại học, tôi rõ ràng đã nhận được thư trúng tuyển, nhưng mẹ lại nói với tôi “Trong nhà không còn nhiều tiền, Du Thiếu con nhỏ, anh đừng có mong.” Thực ra tôi biết, bà bất công. Năm ấy em trai học năm hai trung học, trong nhà chỉ có thể cung cấp đầy đủ cho một sinh viên, mà bà thì muốn để em trai học đại học. Trong lòng tôi rất muốn tiếp tục đi học, nhưng rồi chỉ sững sờ trong chốc lát, rồi miễn cưỡng mỉm cười hạ giọng “Vâng, không sao, con cũng không nghĩ đến.” Tôi vừa đi làm vừa ôn tập, cuối cùng cũng kiếm đủ học phí, hai năm sau mới đi học đại học. Bốn năm đại học, toàn bộ công việc trong phòng ký túc từ rửa bát, nấu cơm, kể cả sáng sớm chạy đi giặt quần áo cũng đều do một mình tôi đảm nhiệm. Từ đó bọn họ có thói quen coi tôi thành chân chạy vặt, bởi vì tôi luôn yên lặng làm xong, bọn họ cứ thế bỏ qua hết thảy đạo lý hiển nhiên, ngay cả một câu “cảm ơn” cũng không buồn nói. Tôi chính là một người tốt như vậy đấy, hi sinh thân mình vì người khác, vô tư dâng kính, quan trọng nhất đó là chưa từng oán hận dù chỉ một câu. Tôi luôn nhẫn nhục chịu đựng, vĩnh viễn đứng ở trong góc nhỏ im lặng mỉm cười chờ đợi, nhưng đầy bụng chua xót. Trước kia, nếu cảm thấy tủi thân, vẫn còn có thể tự an ủi mình người tốt luôn được báo đáp. Vậy mà bây giờ, tôi sắp chết. Tôi đứng trên con phố tấp nập, cuối cùng cũng cười không nổi. Chỉ xin nghỉ nửa ngày, buổi chiều vẫn phải về đi làm. Người có thể chết, công việc lại không thể bỏ dở. Thật bi ai. Thật thất bại. . Trước khi tan ca, Lucy cùng đồng nghiệp vừa nói vừa cười đi tới, đem một chồng văn kiện đặt lên bàn tôi, cười “Du Hảo, giúp một chút nhé, ngày mai phải nộp rồi.” Lúc đó trong đầu tôi vẫn còn trống rỗng, tôi nói “Nhưng ngày mai tôi cũng phải nộp bản kế hoạch.” Đó là nhiệm vụ đầu tiên sếp mới nhậm chức giao cho tôi. Lucy bĩu môi, dường như không vui. Cô nàng hơi hơi cúi người, bày ra vẻ mặt em gái bé nhỏ, hai tay chắp thành chữ thập trước ngực, nũng nịu nói “Xin anh đấy, người ta tối nay có hẹn với bạn trai rồi. Anh giúp tôi thêm một lần này nữa thôi, được không?” Tôi còn chưa kịp cự tuyệt, Lucy đã cười duyên quay người rời đi. Phụ nữ trong công ty sai bảo tôi dường như đã thành thói quen. Mỗi lần có người nhờ vả, tôi chỉ có thể ngượng ngùng không đành cự tuyệt. Thế rồi không biết là ai khai mào, về sau ai cũng biết Du Hảo là một người tốt bụng, nếu có công việc gì không kịp làm, chỉ cần giao cho cậu ta, cậu ta nhất định sẽ làm thay bạn. Có lúc tôi vì giúp các cô ấy làm mà phải trì hoãn công việc của chính mình, bởi vì thế, tôi bị sếp cũ mắng không ít lần. Nhưng mà hiện tại tôi sắp chết, không biết còn sống được mấy ngày nữa. Tôi không cần phải thiệt thòi chính mình mà lấy lòng người khác nữa, dù sao cũng đâu có ai nhớ được lòng tốt của tôi. Câu đó nói như thế nào nhỉ? Nhân thiện bị nhân khi, mã thiện bị nhân kỵ. Người hiền lành bị người bắt nạt, ngựa hiền bị người cưỡi Bọn họ ức hiếp tôi chẳng qua chỉ vì tôi thành thật yếu đuối mà thôi. Dẫm đạp tôi dưới chân quá lâu mà quên mất tôi cũng có thể đứng lên, cũng có cái đầu bình thường như bọn họ. Đêm đó, tôi chỉ làm bản kế hoạch của mình, sau đó lên giường đi ngủ. Sáng ngày thứ hai, nét mặt Lucy vô cùng rạng rỡ, chắc hẳn cuộc hẹn tối hôm trước thập phần vui vẻ. Cô nàng đi tới, cầm văn kiện hôm qua đặt trên bàn tôi lên, một bên mở ra xem một bên hỏi tôi “Làm xong rồi sao? Có viết sai chỗ nào không…” Nói được nửa câu, cô nàng ngẩng đầu nghi hoặc nhìn tôi “Sao lại trống thế này?” Sắc mặc đã có chút bối rối. Tôi trả lời “Chẳng phải hôm qua tôi đã nói rồi sao, tôi không rảnh.” Cô nghĩ tôi đang đùa hay sao? Lucy sửng sốt, sắc mặt thoắt xanh thoắt hồng lại thoắt cái trắng bệch. Khoảnh khắc đó tôi bỗng nhiên phát hiện, tôi thực sự rất thích cái vẻ mặt phong vân biến sắc này của cô nàng. Cô nàng hé miệng, tự hồ muốn nói lời gì đó không êm tai, tôi lạnh lùng liếc một cái, cô lập tức im miệng. Cô phẫn hận trừng tôi một cái, cuối cùng không cam lòng xoay người rơi đi. Hôm đó, Lucy bị sếp mới gọi vào văn phòng ba mươi phút, sau khi đi ra lập tức chạy vào toilet khóc thêm nửa tiếng nữa, cả ngày mắt sưng húp. Trong lòng tôi vô cùng sảng khoái, giống như ác khí tích tụ nhiều năm rút cuộc cũng được xả ra một hơi. Tôi nghĩ, hóa ra làm người xấu lại vui vẻ như thế, vậy mà đến giờ tôi mới biết được. Tôi quyết tâm về sau sẽ làm một người chỉ vì tư lợi của mình. Chỉ tiếc, “về sau” của tôi quá ngắn ngủi. . Ngày hôm sau trong cuộc họp bỗng sếp phá lệ, thuận miệng khen tôi một câu, nói bản kế hoạch tôi làm trật tự rõ ràng, cẩn thận chu đáo. Sếp cũ chưa bao giờ khen tôi trước mặt mọi người. Ông ta không thích tôi, bởi vì tôi luôn kéo dài công việc, tính tình thì khúm núm, lại còn không biết nói chuyện, thật sự không có một điểm nào khiến người ta yêu thích. Sếp mới từ tổng công ty tới từ tuần trước, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tính cách phóng khoáng, làm việc dưới tay anh ta chỉ cần năng lực là đủ. Xem ra anh ta rất thích tôi. Nhưng chẳng có gì để vui vẻ cả, tôi một chút cũng không cười nổi. Tôi vẫn phải chết. . Về tới nhà, Kiều Tứ gọi điện cho tôi. Cậu nói “Du Hảo, mai là thứ sáu, cùng đi đánh quần vợt đi.” Có một việc quên chưa nói, tôi thầm mến Kiều Tứ, từ hồi đại học đến giờ. Kiều Tứ tên thật cũng không phải là Kiều Tứ, cậu ta họ Kiều, khi sắp xếp thứ hạng trong phòng cậu ta là lão tứ, mọi người đều gọi cậu là Kiều Tứ. Tôi lớn hơn cậu hai tuổi, nhưng cho tới tận bây giờ cậu vẫn luôn đối xử với tôi như em trai. Cậu chỉ cần tùy tiện cười với tôi một cái, tâm tình tôi liền lay động, không tự chủ được. Biết rõ cậu chỉ đem tôi theo như tùy tùng, cậu cùng bạn bè chơi bóng, tôi chỉ có thể ở một bên nhặt bóng cho bọn họ. Mặc dù thế, tôi vẫn luôn vô cùng vui vẻ, vô cùng thỏa mãn. Nhưng hiện tại, tôi lại không còn tâm trạng ấy nữa. Có niềm vui gì địch lại được bóng ma tử vong chứ. Tôi tự giễu ý nghĩ của mình, tương lai không còn dài, thời gian đối với tôi thật sự rất quý giá, tình yêu say đắm đối với cậu chắc đành phải dừng lại ở đây thôi. Vậy là tất cả đều vui vẻ, phải không? Tôi nói với Kiều Tứ “Không, ngày mai tôi không rảnh.” Mùa hè nắng nóng như vậy, tôi thà nằm dài trên salon xem tivi, ít nhất nội dung đặc sắc của bộ phim kia cũng có thể khiến lòng tôi nhẹ đi một chút. Kiều tứ dường như đang cười, cậu hỏi “Hử, có chuyện quan trọng gì sao?” Bao năm qua, chuyện quan trọng nhất đối với tôi chính là cậu, cậu đương nhiên cho rằng tôi sẽ tùy thời tùy lúc luôn đợi mệnh của cậu rồi. “Ngày mai đài truyền hình sẽ chiếu bộ phim tôi thích nhất cả ngày, vậy có được tính là quan trọng không?” “A, Du Hảo,” Kiều tứ thấp giọng cười khẽ, “Vài ngày không gặp, cậu trở nên thú vị rồi đấy.” Cậu ta lại cho rằng tôi đang nói giỡn. Trời đất chứng giám, thành thật trung hậu như tôi, từ nhỏ đến lớn, thật sự đến tận bây giờ vẫn chưa đùa giỡn với người nào cả. “Được rồi, tám giờ ngày mai tôi qua đón cậu, đừng ngủ quên nhé.” Cậu cúp điện thoại. Tôi đương nhiên sẽ không gọi lại giải thích với cậu, tôi thực sự không muốn đi. Đâu có gì liên quan đến tôi chứ.
tôi sắp chết rồi