Truyện Thập Thế Đợi Quân An - Chương 5: "Ta tên là Mẫu Đơn, là tiểu tình nhân kiếp trước của kiếp trước của kiếp trước của ngươi"
Một người bên ta trải qua mưa to gió lớn nhưng chẳng ai dám chắc người ấy sẽ cùng ta an yên quá tháng năm bình lặng. Chẳng cầu trong những tháng năm đẹp nhất gặp được người tốt nhất, chỉ nguyện những năm còn sống được tương phùng, lựa chọn một tòa thành
Trọn bộ truyện Nguyện Yêu Em Hết Kiếp Này chương 51: Không Phải Anh Không Tốt Mà Tình Cảm Của Anh Đặt Không Đứng Chỗ mới nhất, mời bạn đọc ngay tại kho truyện hay đã hoàn toptruyenfull.com. full Nguyện Yêu Em Hết Kiếp Này của tác giả Uy Gia với những diễn biến tình huống hay nhất diễn ra trong 51: Không Phải
Kiếp Này Chỉ Nguyện Bên Người Audio Preview remove-circle Share or Embed This Item. Share to Twitter. Share to Facebook
Kiếp Này Chỉ Nguyện Bên Người - Chương 198: Ninh Úc tới rồi. Trong lòng Ninh Tương Y suy nghĩ, thuật dịch dung của nàng bây giờ tốt hơn trước rất nhiều, hơn nữa cái phong thái trước đây rất khó che giấu giờ cũng bắt chước được y đúc, sẽ không có vấn đề gì đâu
Vay Tiền Nhanh. Đại phi nghe thấy tiếng khóc của Tử Vi, bà mở to mắt nhìn nàng. Thấy rõ là Tử Vi, bà cười đưa tay sờ mặt Tử Vi “Tử Vi, là con thật sao?" "Mẫu thân, Tử Vi trở về thật rồi, vì sao, chẳng phải người đã khỏe rồi sao?" "Như vậy cũng tốt, mẫu thân không muốn liên lụy đến các con, cũng không muốn đau khổ nữa. Với ta mà nói, cái chết là sự giải thoát. Cho nên con không cần khổ sở” Đại phi nằm tay Tử Vi. "Có điều, ta nghe nói hoàng đế Đại Hưng muốn cưới con, đáng tiếc, mẫu thân không gặp được hắn, hắn tốt với con không? Trong mắt Đại phi đều là lo lắng. "Mẫu thân, người yên tâm đi, hắn rất tốt với con. Con nhất định sẽ sống tốt." Tử Vi biết nỗi lo lắng của Đại phi gật đầu, bà nhìn Tân Đạt Nhĩ, thở dài một tiếng thật sâu, không nói gì nữa, chậm rãi nhằm mắt phi cho Tử Vi biết tình yêu của mẫu thân, tuy ngắn ngủi, nhưng lại đẹp để vô tận. Bởi vì thiếu thốn, cho nên vô cùng trân phi chết vì đau ốm. Bà bận tâm quá nhiều về con cái, mỗi ngày đều sống trong nơm nớp lo một vị anh hùng hay vĩ nhân, người thân yêu họ chân chính sẽ luôn sống vô cùng đau khổ. Thế giới rất công bằng. Cho ngươi cái này thì sẽ lấy đi một cái Vi khóc tê tâm liệt thứ hai sau khi chôn cất mẫu thân, Tử Vi lại nhìn thấy Lê Kiệt. Mới sáng sớm, một nhóm mười mấy người bọn họ đã mặc khôi giáp chỉnh tề, không biết định làm này Lê Kiệt nhìn thấy Tử Vi, hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới. Hắn đã biết chuyện Tử Vi và Lê ra Tử Vi thích Lê Đạt Nhĩ đang chờ xuất phát, hắn kéo Tử Vi qua một bên “Lê Hiên đã tới, khí thế hung hăng, ta cũng đang muốn giết hắn. Hôm nay sẽ là trận chiến sinh tử. Muội lập tức thay y phục, đi cùng bọn họ đi."Hắn chỉ vào người thị thiếp kia, còn có một số cung nữ và gia quyển của tướng sĩ. "Không, muội không đi Tử Vi không muốn đi "Sao Lê Hiên lại tới nhanh như vậy?" "Hắn theo chân chúng ta tới. Trên người muội bị hắn bỏ huyễn hương, chim huyễn hương của hắn tìm được đường lên núi. Nếu muội đã không đi thì tìm nơi trốn đi." Đôi mắt Tân Đạt Nhĩ giống như băng tuyết ngưng tụ thành. "Huyễn hương? Chim huyễn hương?" Tử Vi đột nhiên nhớ ra, trong y phục mấy ngày nay Tiểu Quý Tử đưa tới đều có một mùi thơm kỳ lạ, bởi vì trong cung vốn nhiều hương liệu, cho nên nàng không để ý, thì ra là huyễn từng nghe nói về huyễn hương, nhưng chưa từng thấy. Mùi thơm của huyễn hương có thể duy trì một tháng, là hương thơm lưu lại trong thời gian lâu trách bọn họ xuất cung thuận lợi như vậy, chẳng trách, Lê Hiên tuyên bố muốn phong nàng làm An nhân với bên ngoài. Thực ra hắn đã biết Đại phi bị bệnh nặng, tuyên bố phong nàng làm An nhân với bên ngoài chỉ là thêm một lớp bảo hiểm mà hoàn toàn không biết mật đạo trên núi Độc Long, lần này là lần đầu tiên Tân Đạt Nhĩ dẫn nàng đi con đường bí mật ngờ Lê Hiên cũng dẫn người lên núi Độc Long thông qua con đường lòng Tử Vi bi thương lại khổ sở. Thế nhưng nàng lại cảm thấy sớm muộn ngày này cũng sẽ đến. "Ca ca, huynh thật sự cảm thấy tranh đấu như vậy có ý nghĩa sao? Phần lớn bách tính dưới núi đã chấp nhận Đại Hưng. Bách tính có thể an cư lạc nghiệp, đó chẳng phải là cuộc sống huynh thích sao?"Tân Đạt Nhĩ thở dài “Tử Vi, muội là nữ tử, không hiểu thế giới của nam nhân đâu. Ninh vương không hề biết là muội dẫn người của Lê Hiên đến, muội đừng nhắc lại chuyện này nữa. Mau đi thay y phục, rời khỏi nơi này đi." "Ca ca, muội không muốn huynh xảy ra chuyện." Tử Vi bắt lấy tay áo Đạt Nhĩ ngừng lại “Buông tay, muội đi nhanh đi."Tử Vi không buông Đạt Nhĩ giống như cảm thấy phiền, hắn hiểu nếu Tử Vi còn dây dưa nữa, hẳn sẽ thay đổi kế hoạch ban bỗng nhiên bóp lấy cổ Tử Vi "Muội còn không buông tay, ta sẽ giết muội! Muội có biết, ta muốn giết muội mấy lần rồi không!"Tay hắn bóp chặt cổ Tử Vi, dường như rất thấy Tử Vi thở khó khăn, hắn đột nhiên buông Vi ngã xuống đất, Tiểu Tỉnh mặt xám ngoét, chạy tới đỡ nàng này, bên ngoài vang lên tiếng đạn pháo nổ ầm Đạt Nhĩ bỏ nàng lại, vội vã đi ra Thao đi theo sau lưng Tân Đạt Nhĩ, Tân Đạt Nhĩ nhìn hẳn “Ngươi theo Tử Vi đi."Tương Thao không đồng ý "Vương thượng, thần muốn bảo vệ người”Tân Đạt Nhĩ dừng lại, nhìn hẳn "Có phải ngươi cũng cảm thấy Tử Vi nói rất đúng hay không? Dân chúng thích cuộc sống mà Đại Hưng cho sao?”Tương Thao cúi đầu xuống “Bách tính chỉ không muốn có quá nhiều chiến loạn."Tân Đạt Nhĩ nói "Tử Vi nói đúng, thời gian luôn đi về phía trước, cho dù chúng ta có muốn hay không, chúng ta cũng cần phải đi lên phía trước. Thế nhưng các ngươi đều có thể sống cuộc sống mình thích, duy chỉ có ta là không thể” "Vương thượng! Thần sẽ không rời khỏi người. Chết cũng không rời khỏi!"Tương Thao kêu lên. "Được, vậy người đi theo ta đi. Nếu như ta chết, ngươi hãy đi tìm Tử Vi, thay ta bảo vệ nàng ấy." đi "Vương thượng, người lợi hại như vậy, ai có thể giết người chứ!" Tương Thao khóc. "Đồ ngốc, người theo bản vương nhiều năm như vậy, sao hôm nay giống nữ nhân thế! Tương Thao, ngươi cũng biết, chỉ cần ta còn sống, người tộc Độc Long của Bắc Di sẽ không quy thuận Đại Hưng. Ta là niềm tin của bọn họ. Thế nhưng niềm tin là gì?"Tân Đạt Nhĩ nhìn thấy đôi mắt Tương Thao đỏ lên thì vội vàng nói "Có lẽ niềm tin mang cho mọi người hi vọng và vui vẻ. Ta hi vọng người đi theo ta có thể sống cuộc sống họ muốn." Ánh mắt hắn nhìn về phía trước. "Cả đời này ta rất thỏa mãn. Tiếc nuối duy nhất là không cưới được cô nương mình thích, vợ ngươi là người ngươi thích à?" Tân Đạt Nhĩ cười híp mắt hỏi Tương Thao. MTrong lòng Tương Thao rất bất an, bên ngoài đội ngũ Đại Hưng đã bao vây núi Độc Long, vậy mà Tân Đạt Nhĩ lại hỏi những vấn đề việc nhà này. "Đúng, đúng vậy, vợ thần là người thần thích từ nhỏ, nàng ấy cũng thích thần." Tương Thao trả lời. "ừm, ngươi nói cho ta biết, cưới được người mình thích có cảm giác gì?" Hắn cúi đầu hỏi Tương Thao nhìn Tân Đạt Nhĩ, đột nhiên cảm thấy vị vua Bắc Di này thực sự rất đáng thương. "Cưới được người mình thích, mỗi ngày đều chỉ muốn về. Cuộc sống khổ nữa cũng cảm thấy hạnh phúc." Tương Thao thành thật trả Đạt Nhĩ cười “Ừm, thật tốt." Hån như đang nói với Tương Thao, lại như đang tự nhủ. "Tương Thao, ta cho ngươi nhiệm vụ mới, đây là mệnh lệnh."Hắn nói nhỏ vài tiếng bên tai Tương Thao, dẫn theo Xích Tiêu kiếm lên ngoài đã tiến hành hỗn tiếng nổ ầm ầm vang lên, quả cầu lửa màu vàng mà Tân Đạt Nhĩ tạo ra đánh trúng vô số chiến sĩ Đại Hưng, một đồng người và ngựa đều hóa thành tro Vi nhìn thấy một chuỗi đạn tín hiệu bay lên trên trời. Không biết là ai đang triệu tập đội ngũ của Vi không nhìn thấy Nhiếp Lăng Hàn trong đội ngũ của Đại đi ra, dẫn theo Tiểu Tỉnh trốn ở phía dưới một hòn đá nhìn thấy Tân Đạt Nhĩ trực tiếp xông về phía Lê Hiên, Hàn Chi Đào,Cổ Phàm, Trương Dương vây quanh hắn, Lê Hiên đi thẳng về phía Lê Kiệt. Chỉ nghe thấy vài tiếng gào thét thê lương, một vật từ trên trời rơi xuống, lăn đến bên cạnh Tử Vi cầm lên, là túi bình an nhuộm máu của Tân Đạt Nhĩ. Đó là Đại phi cầu cho bọn họ, nàng cũng có một cùng Tử Vi cũng không trốn được nữa, nàng lao ra, bò lên trên cây cao bên cạnh với tốc độ cực Độc Long tràn ngập lửa chiến, kh de mù cuộc hỗn chiến, Tử Vi vẫn có thể liếc thấy Tân Đạt Nhĩ, hắn mặc khôi giáp màu xanh, cặp mắt đào hoa mỉm cười, sắc mặt thong dong, vờn múa lượn vòng trên ngựa, mỗi một lần khua tay đẹp đẽ đều là giết hại vô người chiếm bốn góc, đang bao vây tấn công hắn. Lê Hiên, Hàn Chi Đào, Cổ Phàm và Trương Vi thấy rõ ràng, lòng nàng bắt đầu khẩn trương, Tân Đạt Nhĩ dùng đấu pháp lấy mạng đổi mạng, chỉ có tiến công mà không phòng Hiên không dùng Thương Long kiếm, hắn dùng một thanh loan đao giống như trăng lưỡi liềm, trong suốt sáng long lanh, giống như bằng sương ngưng tụ thành. Theo thân hình hẳn di động, loan đao tỏa ra từng mũi nhọn giống như hoa sương bắn về phía Tân Đạt Đạt Nhĩ không hề tránh né, chỉ bảo vệ chiến mã, tiến lên đón lưỡi đao băng, phất tay đánh xuống.
“Một, thần muốn cáo nàng ta trên người có bảo vật lại không dâng lên, có ý đồ không tốt!” Ninh Tương Y thần sắc lập tức có chút nghiêm nghị, trầm tư không nói lời nào. “Hai, thần muốn cáo nàng ta giả chết bỏ trốn, khi quân phạm thượng.” Ninh Kham thần sắc hơi trầm xuống, nhìn về phía Ninh Tương Y, một màn đau lòng lúc trước còn rõ mồn một trước mặt, vậy mà đối phương thật ra chỉ là lừa hắn, ít nhiều khiến hắn cảm thấy khó chịu. “Ba, thần muốn cáo nàng câu kết với Ngọc Hành, có ý đồ phản quốc! Dứt lời, liền đem một mật thư dâng lên, tin này chính là tin Giản Tây ở Ngọc Hành truyền về, cũng là cơ hội để hắn ta một lần nữa lấy lại địa vị, cái này là con át chủ bài trong tay Tả tướng, ngay cả Ninh Tương Y cũng không biết đến sự tồn tại của thứ này. Nàng mắt lạnh nhìn hoàng đế lật từng trang, mắt hơi nheo lại. Bên trong có ghi chép kĩ càng từng hành động của Ninh Tương Y ở Ngọc Hành, trợ giúp Vân Cẩm chuyển mình, nâng cao địa vị của Tiêu Uyên, khiến hoàng đế xem xong càng thêm kinh hãi, tâm cũng càng lạnh. Ninh Tương Y…vậy mà trợ giúp hoàng tử nước láng giềng. Bây giờ đột nhiên trở về, ông thậm chí còn có suy nghĩ liệu đây có phải là âm mưu của nước láng giềng không? Cho nên trong lòng vốn còn đang có chút vui mừng lập tức bị mật báo này chùi sạch không còn một mảnh. Tả tướng có chút đắc ý nhìn Ninh Tương Y, vốn dĩ Tứ điện hạ ra tay chính là vì muốn bắt sống Ninh Tương Y, moi ra bí mật từ trên người nàng ta, nhưng Ninh Tương Y lại quá bản lĩnh, hết lần này đến lần khác hoàng đế đều đứng về phía nàng ta, nên hắn bắt buộc phải rút củi dưới bên đáy nồi thôi ý tương đương với câu diệt cỏ tận gốc. Những chuyện này hắn ta cũng chưa có nói cho tỷ tỷ tốt của hắn ta, cũng là thái hậu biết. Thái hậu ở địa vị cao đã nhiều năm, lại bảo thủ, quá cưng chiều cháu gái, nếu biết chuyện có khi lại làm cho tình huống trở nên xấu hơn, cho nên chi bằng hắn ta tự mình ra tay an bài ổn thỏa. Hắn ngược lại muốn xem xem, lần này Ninh Tương Y làm sao tránh được kiếp nạn này! Hắn không có được thì mượn tay hoàng đế hủy đi thôi. Hoàng đế xem hết mật báo, trong hệ lòng cảm thán, Ninh Tương Y trợ giúp Nhị hoàng tử Ngọc Hành thật nhiều. Mà ở trong một báo còn cố ý ghi rõ Ninh Tương Y ở cùng Nhị hoàng tử Ngọc Hành Tiêu Uyên gần ba năm, Tiêu Uyên dáng dấp vô cùng tuấn mỹ, diện mạo đẹp như hoa như ngọc, khiến hoàng đế Ninh Kham không thể không hoài nghi nàng và Nhị hoàng tử Ngọc Hành có tình ý, bởi dù sao giờ Ninh Tương Y cũng đã mười bảy tuổi. Mà sau khi Ngọc Hành trải qua biến cố lớn, Tiêu Uyên đã lên cầm quyền, nhưng Ninh Tương Y lại không ở lại Ngọc Hành mà trở về Đại Dục, chuyện này quả khiến người khác không khỏi nghĩ sâu xa. Ninh Kham cảm thấy hỏa khí trong lòng bốc lên, trực tiếp đem mật báo ném đến trước mặt Ninh Tương Y. Sổ gấp dày cộp va chạm với nền đá cẩm thạch trắng phát ra âm thanh “bộp” một tiếng giòn vang, khiến Ở không ít người có mặt ở đây phải run lên. “Ngươi còn lời gì để nói!” Lúc Ninh Kham nói câu này, thanh âm nặng nề, hiển nhiên rất tức giận. Ninh Tương Y khẽ nhíu mày, nhặt cuốn sổ lên, nhanh như gió lướt qua toàn bộ nội dung bên trong. Phát hiện những điều đối phương nói không sai, chỉ là câu chữ cố ý dẫn dắt mạch suy nghĩ của người đọc sang một hướng khác. Nhưng có thể ghi chép cặn kẽ tỉ mỉ như vậy, chỉ có thể là Tiêu Uyên hoặc Vân Cẩm. Tiêu Uyên thì chắc chắn sẽ không nói, nhưng Vân Cẩm… Ninh Tương Y nghĩ đến đây bất giác thở dài, ở Ngọc Hành hại nàng chưa đủ, đến. Đại Dục vẫn muốn đào hố chôn nàng, nàng thật sự sẽ mang thù đấy. Nghĩ đến nhân quả, Ninh Tương Y thở dài một tiếng, “Ta không có lời nào để nói.” Tả tướng vui mừng! Đây là nhận tội rồi sao! Ba đại tội vững vàng này, Ninh Tương Y khó mà thoát khỏi cái chết. “Hừ, chứng cứ xác thực, ngươi đương nhiên không thể giảo biện rồi!” Tả tướng cười đắc ý, hai mắt âm trầm nhìn chằm chằm Ninh Tương Y, “Ngươi vẫn là nên khai thật đi! Ngọc Hành cho ngươi cái gì tốt, để người có thể vứt bỏ quê hương? Ngươi lần này trở về là có mục đích gì? Khai mau!” Khác với Tả tướng kích động, mặc dù Ninh Kham đúng là tức giận, nhưng hắn vẫn tỉnh táo, nhịn xuống hỏa khí, “Những ghi chép trên cuốn số này, đều là thật sao?”. Thanh âm khàn đục, vang vọng khắp đại điện. Hai mắt ông nhìn chằm chằm Ninh Tương Y để không bỏ sót bất kì biểu cảm nào trên gương mặt của nàng. Nếu là thật, cho dù ông không nhẫn tâm, nhưng vì Đại Dục, ông chỉ có thể hạ quyết tâm, đem tất cả mầm mống tai họa bóp dập tắt. Ninh Tương Y ngẩng đầu nhìn ông, thanh âm nhàn nhạt vang vọng khắp đại điện, “Là thật.” “Vậy ngươi trở về làm gì?” Ninh Kham rốt cuộc cũng không nén. nổi lửa giận nữa, vung tay lên, sổ sách trên bàn rơi hết xuống đất. Nên ông vừa quát lên, tất cả cung nhân đại thần đều quỳ xuống, câm như hến. Ninh Kham hai mắt tóe điện, thẳng tắp bắn về nữ tử mảnh mai trước mặt, mắt hơi nheo lại. “Ngươi trở về là muốn trẫm giết ngươi sao?” Đúng vậy, chuyện lúc trước vẫn còn chưa có giải quyết, lại cộng thêm tội bán nước hư hư thực thực này nữa. Cái nào cũng là tội chết, nàng trở về là muốn chết sao? Phía dưới bậc thang, Ninh Tương Y không có quỳ xuống, Ninh Úc cũng không, nàng liếc nhìn Ninh Úc, thấy hắn vẻ mặt lạnh lùng, lại rất ngưng trọng. Nàng hít sâu một hơi, quỳ gối xuống. “Ta trở về, biết tội chết khó tránh, cho nên, ta muốn mua lại một mạng từ bệ Ninh Kham cao cao tại thượng ngồi trên long ỷ, nghe vậy có thể hơi ngả về phía trước. “Mua mạng của ai?” Ninh Tương Y ngẩng đầu cười một tiếng, sống lưng thẳng tắp. “Đương nhiên là mua lại mạng của ta!” Mạng cũng có thể mua sao? Không ít người ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau, mà đám người của Tả tướng mặt đầy phòng bị, không biết Ninh Tương Y lại muốn làm ra yêu thiêu thân* gì? yêu thiêu thân là câu nói địa phương của các cụ già ở Bắc Kinh, ý là giở trò, giở mánh khóe, có ý xấu, có mưu mô, toan tính bẩn thỉu, lệch khỏi cách nghĩ không thường. Mua mạng cái gì chứ, rõ ràng chỉ là cái cớ, nàng ta lấy gì để mua? Cái gì Có thể khiến bệ hạ đặc xá nàng bao cáo tội chết? Đột nhiên, Tả tướng nghĩ đến điều gì đó, giật mình! Hẳn là Ninh Tương Y bị ép vào đường cùng, muốn giao ra thuốc nổ sao? Không chỉ mình hắn nghĩ như vậy, dường như tất cả mọi người ở đây đều nghĩ thế. Nghĩ tới Ninh Tương Y bên ngoài thành dùng thuốc nổ để yết kiến, phải chăng ngay từ đầu mục đích đã là như này? Ninh Kham bị câu nói này của nàng tạm thời chặn được lửa giận, trong lòng có hơi hoài nghi. Lúc trước Ninh Tương Y thà chết cũng không ai chịu làm việc này, tại sao bây giờ lại nguyện ý? Nhưng Ninh Tương Y từ nhỏ đã lanh lợi thông minh, mua mạng mà nàng nói, có lẽ không giống như bọn họ nghĩ. “Ngươi muốn mua như nào?” Câu này ông nói ra sợ áp lực chưa đủ lớn, lại cười lạnh nói thêm, “Trên đầu ngươi, Có ba tội chết đấy.” Ninh Tương Y cười, “Bệ hạ hãy cho tất cả mọi người lui xuống.” Ninh Úc đột nhiên nhíu mày, hắn còn chưa nói gì, tả tướng đã là người đầu tiên không đồng ý. “Bệ hạ, tuyệt đối không được! Ninh Tương Y có võ công, không thể để nàng ta có cơ hội ở riêng với bệ hạ được! Có thể đây chính là âm mưu của Ngọc Hành!” Lời hắn ta nói khiến Ninh Kham mặt tối sầm, Ninh Tương Y lại cười, “Thường Hỉ công công có thể ở lại, ta cũng chỉ là một tiểu cô nương, cho dù lợi hại đến đâu cũng sao có thể so sánh với đệ nhất cao thủ đại nội được.” Trong lòng Tả tướng đột nhiên có chút hoảng, Ninh Tương Y thủ đoạn mánh khóe gian xảo đầy mình, nếu bọn hắn rời đi, hắn ta rất sợ hoàng? đế cuối cùng sẽ bị Ninh Tương Y thuyết phục, còn nếu bọn hắn ở lại đây, hắn dám cam đoan, Ninh Tương Y nếu thật sự có giao ra thuốc nổ thì hắn ta cũng có thể đem tội danh phản quốc gán lên người nàng ta. Dù sao việc nàng ta cùng với hoàng tử nước láng giềng ở chung ba năm là sự thật, những việc nàng ta làm cho Nhị hoàng tử Ngọc Hành cũng là thật! Cho dù nàng ta có giao ra vũ khí lợi hại đi chăng nữa, có thể chỉ là chuẩn bị cho một âm mưu lớn hơn phía sau? Tóm lại hắn tin, nếu bạn hắn ở đây, Ninh Tương Y tuyệt đối không thể chiếm được lợi thế. “Bệ hạ xin người nghĩ lại! Ninh Tương Y âm hiểm giảo hoạt, không thể chủ quan! Hơn nữa, ai biết được yêu cầu của nàng ta là quỷ kế gì! Xin bệ hạ nghĩ lại!” Bạn đang đọc Kiếp này chỉ nguyện bên người Chương 239 tại Nguồn Share truyện Kiếp này chỉ nguyện bên người
Văn Án Tác giả Phong Dữ Tự NhiênBạn đang đọc truyện Kiếp Này Chỉ Nguyện Bên Người của tác giả Phong Dữ Tự Nhiên. Đau nhức… Máu chảy róc rách từ cổ, nàng vốn cho rằng máu mình sắp chảy hết! Không ngờ vẫn còn nhiều như vậy, cứ chảy cứ chảy mãi, biết bao lâu mới tắt thở hết hơi! Nỗi đau đớn đó đủ để cho người ta nhớ rõ cả đời! Ninh Tương Y bỗng nhiên bừng tỉnh! Nàng ôm cổ thở hổn hển! Trong mơ cảm giác ngạt thở đó lại tái hiện, dường như đã khắc sâu vào xương tủy, trở thành giấc mơ ám ảnh cả đời! Nhìn lãnh cung tiêu điều trước mắt, Ninh Tương Y trở nên hoảng hốt, đúng rồi, nàng đã tái sinh được ba ngày, vào giây phút cuối cùng của sinh mệnh, dường như nàng nhìn thấy dấu ấn hoa sen trên ngón tay phát ra ánh sáng, sau đó nàng trở lại năm bảy tuổi, thời thơ ấu vẫn còn chưa trốn ra khỏi lãnh cung.
kiếp này chỉ nguyện bên người