Thuộc TOP sản phẩm bán chạy nhất tại Phạm Gia, khi đặt mua Khăn Choàng Lụa Hàng Châu Thời Trang khách hàng sẽ được: - Miễn phí giao hàng toàn quốc với đơn hàng từ 450.000đ - Giảm 10% + Miễn phí giao hàng toàn quốc với đơn hàng từ 750.000đ Truyện Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu - Chương 251. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; nói Tri Thu cầu kiến khiến nàng hơi bất ngờ, nàng để cho Tri Thu đi thẳng vào trong. Ta bị ngươi lợi dụng nên mới làm hủy hoại thanh danh của nữ nhân Lãnh gia. Nhìn Chương 28: Pháp y học vấn. Chương 29: Chưa thành hôn mà có thai là chuyện đáng xấu hổ. Chương 30: Thay thế Vương phi đi chúc thọ. Chương 31: Lại một kẻ sủng thiếp diệt thế. Chương 32: Tranh giành chỗ ngồi. Chương 33: Uống bát nước phần này thay vương gia đi. Chương 34: Bát [Cao H] Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 1: Ta nhớ ngươi. Quản Lý . Sửa Chương; Cài Đặt Hiển Thị "Vương phi, ngài tỉnh rồi ư?" Total Transtec 5 85W140 4L. Total Transtec 5 85W140 là loại dầu chịu áp cực áp cao, được thiết kế bôi trơn cho các bộ truyền động, hộp số, cầu xe, hộp số trung gian, cầu truyền động cuối với yêu cầu đặc tính kỹ thuật API GL-5. 445,000 Đ 496,000 Đ. Vay Tiền Nhanh. Mỹ nhân đệ nhất kinh thành Thẩm Sơ Vi của Thẩm gia, gả cho Sở Vương Tiêu Hồng Dữ anh tuấn tiêu sái, vốn là chuyện trai tài gái sắc động lòng người, nhưng lại làm tất cả bá tính kinh thành của Đại Dận ngỡ ngàng kinh vì Sở Vương vốn nổi tiếng là si mê Giang cô nương của Khinh Hồng Các – lầu xanh số 1 kinh thành. Hắn đã từng vì nàng ta mà đánh một công tử nhà quan khác đến tàn nhẫn, tốn bao tiền chuộc người, bất chấp danh tiếng đưa nàng ta về Sở Vương phủ. Lại còn nghe nói hắn chiều chuộng sủng ái nàng ta trong lòng bàn tay, vì nàng ta mà lạnh nhạt với Vương phi Thẩm Sơ lời này đều đúng. Đúng là hắn đã từng đánh người vì Giang cô nương, để nàng ta ăn sung mặc sướng trong Sở Vương phủ; đúng là sau đêm động phòng đầu tiên vừa lạnh nhạt vừa tàn nhẫn với Vương phi mới cưới, hắn ta chẳng ngó ngàng đến Thẩm Sơ Vi lần nào ngoài phẫn nộ thay Sở Vương phi, người bên cạnh cũng thầm thương xót nàng. Chỉ có Thẩm Sơ Vi vẫn nhàn nhạt điềm nhiên như nước, vì nàng biết, đây là con đường do chính mình chọn, nàng phải đối mặt với hậu quả thôi. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandNàng đã từng bất chấp tất cả van xin Thẩm gia giúp đỡ để được tứ hôn cho Sở Vương. Tiêu Hồng Dữ vốn chẳng biết nàng là ai, lại bị ép buộc vào cuộc hôn nhân này. Hắn nghĩ Thẩm gia mưu mô bám vào hoàng tộc, Thẩm Sơ Vi cũng chỉ là một cô nương ham tài hám quyền. Ánh mắt hắn nhìn nàng chỉ có chán ghét và chán ghét, hắn cũng đã từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ muốn có nữ nhân là, điều này thì hắn sai tiếng mỹ nhân đệ nhất kinh thành không phải lừa người ta. Thẩm Sơ Vi đẹp đến mức khơi lên được ham muốn của hắn nhiều hơn cả sự chán ghét. Một lần tình cờ nhìn thấy nàng tắm sau bao tháng ngày lạnh nhạt hờ hững, ngọn lửa trong hắn như bùng cháy không cách nào dập tắt. Từ ngày đó, hắn quấn quýt lấy nàng không buông, vừa dịu dàng vừa bá đạo, vừa cay đắng vừa ngọt ngào, làm Thẩm Sơ Vi trầm luân trong vòng tay hắn mà tạm quên đi hiện thực tàn biết, quãng thời gian thân mật này sẽ không kéo dài mãi mãi. Mâu thuẫn giữa nàng và hắn vẫn còn đó, hắn có Giang cô nương, nàng cũng có người trong lòng… Nàng chỉ đang trộm lấy một chút ngọt ngào bình yên giả dối, chỉ đang thầm nguyện cầu và tranh thủ để có thể mang thai, để những ngày tháng sau này có ra sao thì nàng cũng sẽ không cô đơn điều nàng lo sợ cũng đã tới. Hắn vẫn chọn Giang cô nương kia ngay trước mắt nàng. Thẩm Sơ Vi rồi cũng hiểu, ảo vọng của nàng, hình bóng nàng vẫn luôn ôm trong tim từ những ngày xa xưa ấy… tất cả đã chấm dứt mất Thẩm Sơ Vi lặng lẽ trốn về Thẩm gia và đưa ra hưu thư, đó là lúc Tiêu Hồng Dữ bàng hoàng nhận ra giữa bọn họ có những vấn đề lớn như thế nào. Hắn vốn không hề biết không hề hiểu gì cả. Nàng không phải nữ nhân ham mê tiền và quyền để có thể chịu đựng sự lạnh nhạt và ích kỷ của hắn, còn hắn ưu ái Giang cô nương, dù vì lý do gì, cũng đã làm tổn thương nàng. Nàng cũng không phải là một cô nương yếu đuối ngoan ngoãn để tùy hắn sắp đặt trong lòng bàn tay, mà sự bướng bỉnh và mạnh mẽ sâu trong nội tâm nàng giờ đây mới hiện ra rõ ràng trước mắt hắn, khiến hắn hoảng hốt mà cảm nhận được rằng, có lẽ mình đã mất nàng thật sự cố chấp và cứng rắn của dòng máu đế vương chảy trong hắn không cho phép hắn từ bỏ. Tiêu Hồng Dữ bướng bỉnh kiên quyết tìm hiểu người trong lòng nàng là ai, hắn sẽ đánh bại kẻ đó, sẽ giành lại nàng về bên mình. Chỉ là, hắn cũng không ngờ được, điều hắn tìm được lại là những bí mật bị vùi lấp bởi thời gian và số phận. Có những tình cảm bị chôn chặt đáy lòng nàng, còn có những ký ức đã bị xóa sạch trong tâm trí hắn. Hắn và nàng, thì ra đã từng được số phận buộc chặt lại với nhau từ lâu rất lâu… Vào thời điểm nàng còn chưa biết tình yêu là gì, nàng đã thực sự yêu thời điểm hắn còn chưa biết mình đã từng yêu nàng, hắn đã chìm đắm trong nàng không cách nào thoát số phận tàn nhẫn đến vậy, lòng người lại quá mong manh, liệu hắn và nàng có thể vượt qua được những tổn thương chính họ gây ra cho nhau, liệu tình yêu có thể chữa lành tất cả, liệu hai người bọn họ, cho đến cùng, là sai lầm hay là lương duyên?***“Vương gia cầu hưu phi” là một bộ truyện không dài nhưng miêu tả được đầy đủ mâu thuẫn và diễn biến nội tâm của hai nhân vật chính. Đan xen giữa những cảnh H nóng bỏng là những câu chuyện trong quá khứ, dần dần được hé lộ theo bước phát triển tình cảm giữa hai người. Truyện có đủ rau và thịt, H mượt và cốt truyện lôi cuốn, lại có sự ngược ngọt đan xen để thỏa mãn nhu cầu đa dạng của người đọc. Mọi người có thể yên tâm nhảy hố ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban Chương 32 Thăm Bệnh Mãi đến khi ngồi lên xe ngựa, cả hai chủ tớ Thẩm Sơ Vi vẫn không thể ngờ được. Thu Lộ vén rèm lên hỏi Tiêu Sơn đang đánh xe bên ngoài “Vương gia sao vậy? Vì sao lại dưỡng bệnh ở chùa Bàn Nhược?” Trước khi ra khỏi phủ, các nàng còn tưởng rằng sẽ phải vào cung. Không ngờ rằng xe ngựa lại ra khỏi thành. “Vài ngày trước Vương gia không ngủ không nghỉ vì chuyện của Vương phi, lại gặp một chút kích thích nên mới ngã bệnh.” “Kích thích gì?” “Việc này thì chờ Vương gia tỉnh, ngài ấy sẽ tự mình nói cho Vương phi.” “Ừm.” Yên lặng nửa ngày, đột nhiên, xe ngựa cán lên một khối đá vụn, thân xe rung lắc dữ dội một chút. “Ai da!” Thu Lộ sợ tới mức giữ chặt lấy Thẩm Sơ Vi, gấp giọng nói với bên ngoài “Chậm một chút, Vương phi của chúng tôi không chịu xóc nảy được.” Tiêu Sơn nghe vậy, như suy tư gì mà quay đầu lại nhìn thùng xe một cái, dần dần thả chậm tốc độ. Nửa canh giờ sau cuối cùng cũng tới chùa Bàn Nhược. Tiêu Sơn dẫn đường ở phía trước, dẫn chủ tớ Thẩm Sơ Vi vào trong. Xuyên qua cây ngân hạnh cổ xưa, Thẩm Sơ Vi đột nhiên phát hiện cảnh tượng này sao lại quen thuộc đến thế. Đúng rồi, hai tháng trước, nàng và Tiêu Hồng Dữ đi đằng sau đại sư trụ trì Liễu Không, đi vào cùng nhau. Khi đó, nàng lo lắng buổi chiều bái phật, Bồ Tát sẽ trách tội. Nhưng Tiêu Hồng Dữ đã nói như thế nào nhỉ? Hắn nói, quyên nhiều tiền nhang đèn một chút là được. Hiện giờ nhìn lại, cũng không phải linh rồi sao? Bồ Tát sẽ không phù hộ người không có lòng thành. Nặng nề đến bên ngoài căn phòng canh gác cẩn thận, Tiêu Sơn nói “Vương phi, ngài vào đi, chúng ta bảo vệ ở bên ngoài.” “Ừ.” Thẩm Sơ Vi hít vào một hơi thật sâu, sau đó mới đẩy cửa đi vào. Trong phòng tối tăm, phòng ngủ vốn mang theo hương gỗ bây giờ lại nồng nặc mùi thuốc. Lướt qua tấm bình phong, Thẩm Sơ Vi nhìn một cái liền thấy Tiêu Hồng Dữ đang nằm trên giường. Mấy ngày không gặp, hắn đã thay đổi rất nhiều. Đôi mắt vốn sáng trong đang nhắm chặt, trên cả khuôn mặt cũng không có chút máu nào, im lặng nằm ở đằng kia, không hề có chút sự sống nào. Thẩm Sơ Vi mới biết thì ra hắn thật sự bị bệnh, bọn họ không lừa nàng. Nàng nặng lòng ngồi lên giường, nhìn hai tay đang duỗi ra của hắn, nàng định chạm vào nhưng được nửa đường thì cũng rụt tay về. Nàng nhìn mặt hắn, nhiều năm trôi qua như thế nhưng hắn vẫn giống như năm đó, kiêu ngạo và tự phụ, tỏa ra hơi thở lạnh lùng khó gần. “A Thạch ca ca, chàng bị gì vậy?” “Chàng mau khỏe hơn được không? Tuy chàng không yêu ta, ta cũng…… không muốn yêu chàng nữa, nhưng ta hy vọng chàng có thể khỏe mạnh.” “Thật ra, lúc ấy đều do ta năn nỉ tổ mẫu và Ngọc cô cô trong cung, nhờ các nàng cầu xin Hoàng Thượng đính hôn cho ta và chàng, nếu sớm biết chàng đã quên ta, chán ghét ta thì ta tình nguyện nhìn chàng từ xa, không gả vào vương phủ, ta tình nguyện…… A Thạch ca ca của ta vẫn mãi là thiếu niên thấy nguy liền giúp. Như vậy vẫn tốt hơn việc chúng ta chán ghét lẫn nhau ở kiếp này.” Nói xong, nước mắt của Thẩm Sơ Vi cũng chảy xuống. Nàng không biết mình bị gì, rõ ràng đã không muốn khóc nhưng lại không thể khống chế mình được. Một năm trước, trong vô số đêm trằn trọc khó ngủ, nàng từng suy nghĩ cả trăm ngàn lần là đã xảy ra vấn đề ở đâu? Vì sao A Thạch ca ca của nàng lại không nhớ nàng một chút gì vậy? Nhưng sau đó, nàng cũng suy nghĩ cẩn thận, mặc kệ hắn có nhớ hay không thì cũng không còn quan trọng nữa, bởi vì hắn không thích nàng. Khi còn nhỏ nàng cầu xin hắn cứu mạng mình. Lúc lớn cũng là nàng cầu xin tình yêu của hắn. Thẩm Sơ Vi nàng luôn đòi hỏi Tiêu Hồng Dữ. Nhưng lại không nghĩ đến việc hắn có đồng ý hay không. Thì ra, có rất nhiều chuyện không thể cầu xin, không ai có thể thay đổi. Không phải là của nàng thì sẽ không phải, nàng không nên làm khó người khác. “Tiêu Sơn, Vương gia ở trong à?” Đang nghĩ đến chuyện cũ thì lại xuất hiện một giọng nói quen thuộc. Thẩm Sơ Vi dần dần thu lại nước mắt, nàng lau khô hai mắt, tập trung lắng nghe âm thanh bên ngoài. “Giang cô nương, Vương gia bệnh nặng, xin ngài về trước.” “Vương gia thật sự bị bệnh sao? Cầu xin ngươi, cho ta vào xem hắn đi, ta chỉ xem một cái thôi.” Giờ khắc này, Thẩm Sơ Vi đột nhiên ngộ ra, khó trách Tiêu Hồng Dữ không thích nàng. Nàng quá kiêu ngạo và hiếu thắng mà quên mất rằng nam nhân chỉ thích những cô nương yếu đuối đáng thương, không nơi nương tựa như Giang Minh Nguyệt. Dù cho bên trong vẻ ngoài yếu ớt đó là một trái tim hại nàng không biết bao nhiêu lần, nhưng ai quan tâm chứ? Thẩm Sơ Vi nhìn Tiêu Hồng Dữ đang hôn mê, hắn vẫn nằm im như cũ, vẻ mặt dịu dàng, tựa như những tiếng động ầm ĩ bên ngoài không ảnh hưởng gì tới hắn. “Chàng muốn gặp nàng ư?” “Chàng không nói lời nào có phải là đồng ý rồi không? Thế thì ta sẽ gọi nàng vào.” Trong giây phút xoay người, Thẩm Sơ Vi không nhìn thấy ngón tay của người đang hôn mê trên giường giật giật, hắn như muốn giữ nàng lại, không cho nàng rời đi. Đáng tiếc, bởi vì quá mức suy yếu nên cuối cùng chỉ có thể lướt qua mép đai lưng của nàng. “Tiêu Sơn!” Thẩm Sơ Vi mở cửa, nhìn hai người, lạnh nhạt nói “Cho nàng vào đi.” “Vương phi, Vương gia thế nào rồi?” “Vẫn chưa tỉnh.” “Nguyệt Nhi tham kiến Vương phi.” Giang Minh Nguyệt nhìn thấy nàng, vẻ mặt hơi mất tự nhiên. Là kẻ trộm thì vẫn không khỏi chột dạ. Nàng đã chuẩn bị tinh thần bị quở trách, dù sao những lời nói tàn nhẫn mà Thẩm Sơ Vi nói trong vườn ở vương phủ vẫn còn rất mới mẻ trong ký ức của nàng ta. Ai ngờ đâu, Sở Vương phi hoàn toàn không thèm nhìn nàng ta một cái, dứt khoát rời đi cùng nha hoàn. Nhìn bóng lưng của nàng, Giang Minh Nguyệt âm thầm nghiến răng. Có một số người, trời sinh đã tốt số. Rõ ràng đã có gia thế như vậy rồi, trời xanh vẫn muốn thương cho nàng một nhan sắc khuynh thành. “Nếu Vương phi cho phép thì Giang cô nương vào đi. Có điều Vương gia vẫn chưa tỉnh, nhớ là đừng làm phiền ngài ấy.” “Vâng, Nguyệt Nhi hiểu rõ.” Sau khi cười dịu dàng với Tiêu Sơn, Giang Minh Nguyệt mới chậm rãi đi vào trong phòng. Khác với Thẩm Sơ Vi, khi vào thì nàng ta đã nắm tay của Tiêu Hồng Dữ mà khóc toáng lên. “Vương gia, ngài mau tỉnh lại đi, ngài đừng dọa Nguyệt Nhi mà……” Nước mắt này xuất phát từ tận đáy lòng. Bây giờ Tiêu Hồng Dữ là ông trời của nàng ta, là nơi nương tựa, che mưa chắn gió cho nàng. Từ khi bắt đầu có nhận thức thì nàng ta đã ở trong thanh lâu rồi. Lúc những cô nương khác làm nũng với cha mẹ thì nàng ta đã học cách lấy lòng nam nhân. Khi người khác tới tuổi lấy chồng thì nàng đã bị bắt dạng chân, để mặc cho những nam nhân xa lạ làm nhục ngày đêm. Tiêu Hồng Dữ xuất hiện, là người duy nhất nàng ta chờ đợi, là ánh sáng duy nhất. Vì nàng, hắn đánh nhau với công tử Thị Lang. Vì nàng, dù bị Hoàng Thượng trách mắng nhưng hắn vẫn muốn mang nàng về vương phủ. Vốn dĩ nàng không dám mơ ước cái ghế Vương phi, dù sao nàng cũng biết thân biết phận. Chỉ cần Tiêu Hồng Dữ còn đặt nàng trong lòng thì nàng cũng không cầu mong gì nữa. Nhưng ông trời trêu ngươi, sự chú ý của hắn ngày càng đặt lên Thẩm Sơ Vi kia, suốt nửa tháng cũng không hề đến Tử Điệp Hiên của nàng một lần nào. Ngay cả những trang sức nàng từng được ban thưởng thì cũng trở thành vật riêng của nữ nhân kia, nàng phải chủ động mở miệng mới có được. Sao có thể khiến nàng không hoảng hốt, không thù hận được chứ? Lượt Xem 296 VƯƠNG GIA CẦU HƯU PHI Tác giả Thư Thư Thể loại Cổ đại, cao H, cung đình hầu tước, cưới trước yêu sau, mỹ nhân đệ nhất kinh thành – vương gia anh tuấn tiêu sái, song xử, SẮC, NGƯỢC NGỌT đan xen, trước ngược nữ sau ngược nam, thâm tình, 1v1, HE Độ dài 48 chương Tình trạng Hoàn edit. Mỹ nhân đệ nhất kinh thành Thẩm Sơ Vi của Thẩm gia, gả cho Sở Vương Tiêu Hồng Dữ anh tuấn tiêu sái, vốn là chuyện trai tài gái sắc động lòng người, nhưng lại làm tất cả bá tính kinh thành của Đại Dận ngỡ ngàng kinh ngạc. Bởi vì Sở Vương vốn nổi tiếng là si mê Giang cô nương của Khinh Hồng Các – lầu xanh số 1 kinh thành. Hắn đã từng vì nàng ta mà đánh một công tử nhà quan khác đến tàn nhẫn, tốn bao tiền chuộc người, bất chấp danh tiếng đưa nàng ta về Sở Vương phủ. Lại còn nghe nói hắn chiều chuộng sủng ái nàng ta trong lòng bàn tay, vì nàng ta mà lạnh nhạt với Vương phi Thẩm Sơ Vi. Những lời này đều đúng. Đúng là hắn đã từng đánh người vì Giang cô nương, để nàng ta ăn sung mặc sướng trong Sở Vương phủ; đúng là sau đêm động phòng đầu tiên vừa lạnh nhạt vừa tàn nhẫn với Vương phi mới cưới, hắn ta chẳng ngó ngàng đến Thẩm Sơ Vi lần nào nữa. Người ngoài phẫn nộ thay Sở Vương phi, người bên cạnh cũng thầm thương xót nàng. Chỉ có Thẩm Sơ Vi vẫn nhàn nhạt điềm nhiên như nước, vì nàng biết, đây là con đường do chính mình chọn, nàng phải đối mặt với hậu quả thôi. Nàng đã từng bất chấp tất cả van xin Thẩm gia giúp đỡ để được tứ hôn cho Sở Vương. Tiêu Hồng Dữ vốn chẳng biết nàng là ai, lại bị ép buộc vào cuộc hôn nhân này. Hắn nghĩ Thẩm gia mưu mô bám vào hoàng tộc, Thẩm Sơ Vi cũng chỉ là một cô nương ham tài hám quyền. Ánh mắt hắn nhìn nàng chỉ có chán ghét và chán ghét, hắn cũng đã từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ muốn có nữ nhân này. Chỉ là, điều này thì hắn sai rồi. Danh tiếng mỹ nhân đệ nhất kinh thành không phải lừa người ta. Thẩm Sơ Vi đẹp đến mức khơi lên được ham muốn của hắn nhiều hơn cả sự chán ghét. Một lần tình cờ nhìn thấy nàng tắm sau bao tháng ngày lạnh nhạt hờ hững, ngọn lửa trong hắn như bùng cháy không cách nào dập tắt. Từ ngày đó, hắn quấn quýt lấy nàng không buông, vừa dịu dàng vừa bá đạo, vừa cay đắng vừa ngọt ngào, làm Thẩm Sơ Vi trầm luân trong vòng tay hắn mà tạm quên đi hiện thực tàn nhẫn. Nàng biết, quãng thời gian thân mật này sẽ không kéo dài mãi mãi. Mâu thuẫn giữa nàng và hắn vẫn còn đó, hắn có Giang cô nương, nàng cũng có người trong lòng… Nàng chỉ đang trộm lấy một chút ngọt ngào bình yên giả dối, chỉ đang thầm nguyện cầu và tranh thủ để có thể mang thai, để những ngày tháng sau này có ra sao thì nàng cũng sẽ không cô đơn nữa. Rồi điều nàng lo sợ cũng đã tới. Hắn vẫn chọn Giang cô nương kia ngay trước mắt nàng. Thẩm Sơ Vi rồi cũng hiểu, ảo vọng của nàng, hình bóng nàng vẫn luôn ôm trong tim từ những ngày xa xưa ấy… tất cả đã chấm dứt mất rồi. Khi Thẩm Sơ Vi lặng lẽ trốn về Thẩm gia và đưa ra hưu thư, đó là lúc Tiêu Hồng Dữ bàng hoàng nhận ra giữa bọn họ có những vấn đề lớn như thế nào. Hắn vốn không hề biết không hề hiểu gì cả. Nàng không phải nữ nhân ham mê tiền và quyền để có thể chịu đựng sự lạnh nhạt và ích kỷ của hắn, còn hắn ưu ái Giang cô nương, dù vì lý do gì, cũng đã làm tổn thương nàng. Nàng cũng không phải là một cô nương yếu đuối ngoan ngoãn để tùy hắn sắp đặt trong lòng bàn tay, mà sự bướng bỉnh và mạnh mẽ sâu trong nội tâm nàng giờ đây mới hiện ra rõ ràng trước mắt hắn, khiến hắn hoảng hốt mà cảm nhận được rằng, có lẽ mình đã mất nàng thật rồi. Nhưng sự cố chấp và cứng rắn của dòng máu đế vương chảy trong hắn không cho phép hắn từ bỏ. Tiêu Hồng Dữ bướng bỉnh kiên quyết tìm hiểu người trong lòng nàng là ai, hắn sẽ đánh bại kẻ đó, sẽ giành lại nàng về bên mình. Chỉ là, hắn cũng không ngờ được, điều hắn tìm được lại là những bí mật bị vùi lấp bởi thời gian và số phận. Có những tình cảm bị chôn chặt đáy lòng nàng, còn có những ký ức đã bị xóa sạch trong tâm trí hắn. Hắn và nàng, thì ra đã từng được số phận buộc chặt lại với nhau từ lâu rất lâu… Vào thời điểm nàng còn chưa biết tình yêu là gì, nàng đã thực sự yêu hắn. Vào thời điểm hắn còn chưa biết mình đã từng yêu nàng, hắn đã chìm đắm trong nàng không cách nào thoát ra. Nhưng số phận tàn nhẫn đến vậy, lòng người lại quá mong manh, liệu hắn và nàng có thể vượt qua được những tổn thương chính họ gây ra cho nhau, liệu tình yêu có thể chữa lành tất cả, liệu hai người bọn họ, cho đến cùng, là sai lầm hay là lương duyên? *** “Vương gia cầu hưu phi” là một bộ truyện không dài nhưng miêu tả được đầy đủ mâu thuẫn và diễn biến nội tâm của hai nhân vật chính. Đan xen giữa những cảnh H nóng bỏng là những câu chuyện trong quá khứ, dần dần được hé lộ theo bước phát triển tình cảm giữa hai người. Truyện có đủ rau và thịt, H mượt và cốt truyện lôi cuốn, lại có sự ngược ngọt đan xen để thỏa mãn nhu cầu đa dạng của người đọc. Mọi người có thể yên tâm nhảy hố ạ. Trang Chủ Vương Gia Cầu Hưu Phi Thư Thư Truyện SắcNgôn TìnhTruyện SủngCổ Đại Dịch giả Team The Calantha 131,556 Đang cập nhật 123316 13/09/2021 Đánh giá từ 36 lượt Danh sách chương Truyện Yêu Thích Đọc Truyện Mỹ nhân đệ nhất kinh thành gả vào Sở Vương phủ dưới sự ngỡ ngàng của biết bao bá tánh Đại Vương gia lạnh nhạt với thê tử mà đắm chìm trong tình yêu với Giang cô nương chốn lầu xác giao nhau nhưng không cùng chung một đích đến, bí mật đời trước cũng dần được hé lộ qua từng phút giây chia Giả [ 5 chương mới nhất truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 45 Chương 44 Chương 43 Chương 42 Chương 41 Danh sách chương truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 1 - Ta Nhớ Ngươi Chương 2 - Gặp Nạn Chương 3 - Ngủ Cùng Chương 4 - Tắm Cùng Chương 5 - Chọc Ghẹo Chương 6 - Mây Mưa Cao H Chương 7 - Như Băng Chương 8 - Say Rượu H Chương 9 - Hoa Huyệt Thất Thủ Cao H Chương 10 - Lần Đầu Gặp Mặt, Nữ Phụ Ra Trận Chương 11 - Xử Phạt Chương 12 - Đầu Ngón Tay Xuân Triều cao H Chương 13 - Vào Từ Sau Cao H Chương 14 - Tôn Quý Chương 15 - Giao Hợp H Chương 16 - Triền Miên Giữa Hoa Cao H Chương 17 - Lấy Lòng Chương 18 - Cầu Xin, Đã Đổi Tha Chương 19 - Thủ Dâm Cao H Chương 20 - Tiểu Dâm Phụ Cao H Chương 21 - Chất Vấn Chương 22 - Bệnh Chương 23 - Bệnh Chương 24 - Người Đau Lòng Chương 25 Chương 26 - Tiệc Mừng Thọ, Vi Nhi Về Nhà Mẹ Đẻ Chương 27 Chương 28 - Hắn Là Ai Tiếp Tục Ngược Vương Gia Chương 29 - Thạch Quân Chương 30 12 Nhận xét của độc giả về truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Số ký tự 0 Bình luận Facebook Trang Chủ Vương Gia Cầu Hưu Phi Thư Thư Truyện SắcNgôn TìnhTruyện SủngCổ Đại Dịch giả Team The Calantha 131,556 Đang cập nhật 123316 13/09/2021 Đánh giá từ 36 lượt Danh sách chương Truyện Yêu Thích Đọc Truyện Mỹ nhân đệ nhất kinh thành gả vào Sở Vương phủ dưới sự ngỡ ngàng của biết bao bá tánh Đại Vương gia lạnh nhạt với thê tử mà đắm chìm trong tình yêu với Giang cô nương chốn lầu xác giao nhau nhưng không cùng chung một đích đến, bí mật đời trước cũng dần được hé lộ qua từng phút giây chia Giả [ 5 chương mới nhất truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 45 Chương 44 Chương 43 Chương 42 Chương 41 Danh sách chương truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 31 Chương 32 - Thăm Bệnh Chương 33 - Thẳng Thắn, Bí Mật Của Giang Thị Chương 34 Chương 35 - Nguyên nhân bị mất trí nhớ Chương 36 - Trở Về Ăn Nàng Chương 37 - Dùng Tay Giúp Chàng Chương 38 - Gặp Mặt Giang Thị Chương 39 - Tự Chịu Diệt Vong Ngược Nữ Phụ Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 12 Nhận xét của độc giả về truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Số ký tự 0 Bình luận Facebook

vương gia cầu hưu phi